Trong suốt hành trình làm mẹ, Moony chắc rằng bạn đã từng đối mặt những câu hỏi của chính mình:

- Liệu mình đã đủ sức để đón nhận những đổi thay sắp tới? 

- Liệu mình đã đủ chính chắn về cảm xúc để có thể làm giàu cảm xúc cho con?

- Liệu mình còn phải học tập gì để bản thân luôn là một người mẹ “xịn” trong mắt con?

Trải nghiệm làm mẹ cũng như trải nghiệm về chính bản thân là một sự chia sẻ tình cảm nhất của những người mẹ Moony với nhau. Hãy bắt đầu chia sẻ để mở rộng thế giới cảm xúc và tinh thần của mình, và nhận được những sự động viên từ những người mẹ khác, mẹ nhé!

Góc thư hay

thư gửi con

Con ơi ! mẹ quên sao được lần đầu tiên cầm trên tay chiếc que có 2 vạch hồng báo hiệu sự có mặt của con.. Làm mẹ sẽ thế nào nhỉ?.Bây giờ khi chạm vào điều thiêng liêng này, mẹ đã biết ,cảm xúc ấy ngọt ngào rất khó tả khi có một mầm sống đang lớn dần lên trong cái bụng tròn vo.. .Mẹ nhớ lắm cái ngày mẹ lần đầu được “ làm quen” với con qua màn hình siêu âm. mẹ cứ tưởng tượng bây giờ con bằng chừng nào rồi , bằng hạt đậu hay bằng 1 quả táo ? Bác sỹ chỉ cho mẹ 1 hình hài em bé nhỏ nhỏ xinh xinh đang cựa quậy trong bụng mẹ .Mỗi ngày trôi qua mẹ bắt đầu dần dần cảm nhận được con đang từng ngày lớn lên , được nghe những nhịp tim đầu tiên của con, đối với mẹ thật ýnghĩa vô cùng... cảm nhận được từng giọt hạnh phúc lan tỏa trong tim .. . Conrất thích nghe mẹ kể chuyện , hát cho con nghe mỗi tối .Mẹ xoa nhẹ tay vào bụng nói với con rằng “con yêu ơi , đến 1 ngày nào đó mẹ con mình sẽ được gặp nhau”. Đếm ngượctừng ngày rồi cũng đến ngày mẹ được gặp con. .Lần đầu tiên ôm con trong vòng tay, mẹ cảm nhậnđược sức nặng của hạnh phúc trên đôi tay mình. Một hạnh phúc rõ ràng, tròn đầy ấm áp đến ngỡ ngàng.Ôm con mẹ như thấy mình sinh ra lần nữa với mọi cung bậc cảm xúc.Con trai lớn lên theo từng ngày ,từng tháng, mỗi giai đoạn con biết lật, biết trườn, biết bò,đều đầy ắp những kỉ niệm , bấy nhiêu thôi cũng đủ làm trái tim mẹ tan chảy. Mỗi ngày ta chọn 1 niềm vui cùng nhau chia sẻ yêuthương và mỉm cười với cuộc sống. Với mẹ ,được đồng hành cùng con , nhìn ngắm con khôn lớn từng ngày chính là hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Từ khi con yêu chào đời, Ngắm con đỏ hỏn mắt mẹ rưng rưng. Con là thiên thần đáng yêu , Làn môi chúm chím đôi mắt xoe tròn.Bờ vai mẹ luôn chở che, Để con tựa vào những lúc buồn đau. Cầu mong con được bình an, Bước chân vững vàng chẳng màng khó khăn. Con yêu ơi hãy nhớ rằng, Mẹ là ánh sáng trên đường con đi. Trái tim nguyện luôn khắc ghi, Dành cả cuộc đời chỉ cho con thôi.
#477: nguyễn thị minh phương

Tâm sự gửi con - thiên thần của mẹ!

Chào con, thiên thần của mẹ!Vậy là con yêu đến bên ba mẹ đã vài tháng rồi, quãng thời gian đủ để mẹ thay đổi về thói quen, về tính cách. Mẹ trầm tĩnh hơn, không còn nóng nảy hay gắt gỏng cau có. Mẹ biết chọn lọc cho mình những đồ ăn thức uống tốt cho mẹ và cũng là cho con. Không còn ăn uống thất thường và thức khuya như trước đó. Mỗi ngày trôi qua mẹ càng cảm nhận được trách nhiệm của mẹ to lớn ra sao khi mang trong mình một sinh linh bé bỏng, đó là điều đã khiến mẹ hạnh phúc, cũng là nỗi niềm lo lắng biết bao khi lần đầu được làm mẹ.Cám ơn con đã cho mẹ được trải qua nhiều cung bậc cảm xúc như vậy. Mẹ yêu con! Yêu gia đình bé nhỏ của chúng ta! Hãy cùng ba mẹ vượt qua quãng thời gian quan trọng sắp tới con nhé! Điều duy nhất mẹ mong mỏi lúc này là được thấy con bình an mạnh khỏe.Gửi Bắp yêu của mẹ !
#476: ĐANG NGÂN

Gà con siêu quậy!

Gửi Gà con của mẹTừ ngày mẹ quyết định có con, mẹ mong mỏi từng ngày, mẹ từ bỏ những sở thích của mẹ, làm và ăn uống những gì tốt cho con thôi. Rồi con ra đời mẹ vui đến chừng nào, con ra đời vào ngày ai cũng ngạc nhiên 30/04/2017.Nhưng mẹ rất buồn vì mẹ là người mẹ dở, mẹ chăm con không khéo con không bụ bẫm nhưng trộm vía rất hoạt bát, mà người ta gọi là siêu quậy nhất xóm. Chỉ cần vậy là mẹ vui rồi.Con à, mẹ vẫn rất mong con chịu thích uống sữa và ăn uống giỏi mới có sức phá nha con trai.Yêu cục vàng nhất của mẹ! Moamoa!
#475: Nguyễn Thị Thùy Nhung

NHẬT KÝ YÊU THƯƠNG gỬI PUPPY!

À ơi, mẹ kể con nghe câu chuyện lần đầu tiênCái ngày mẹ nhận ra con tượng hình trong cơ thểNgày mẹ nhận ra chuyện cổ tích là có thậtMẹ đã biết yêu, biết thương sinh linh hơn chính cuộc đời mìnhCon đến bên ba mẹ nhẹ tựa ánh bình minhCám ơn ông Trời đã ưu ái mẹ thêm một thiên thần nữaCuộc đời dẫu biết trước sẽ còn nhiều khó khăn vất vảVậy mà sao mẹ vẫn thấy ngọt ngào!Có những ngày mẹ chợt tỉnh trong giấc chiêm baoGiật mình vì những cú đạp dẫu mới là khe khẽ!Tim mẹ rung lên hạnh phúc ôi chao tuyệt vời đến thế!Thật diệu kì khi mẹ được mang trong mình một sinh linh.....!Mẹ ngước mắt lên, ngập tràn ánh bình minh9 tháng con song hành cùng mẹ với bao nhiêu là thuốcẤy thế mà mẹ con mình vẫn không bỏ cuộcKhi các chỉ số bệnh giảm dần đều và bào thai con đợi chờ ngày khai hoaMẹ vẫn nghĩ tất cả thử thách rồi sẽ qua!Sau cơn mưa chắc chắn bầu trời lại sángMỗi lần siêu âm, tim mẹ như ai chặn lạiLo lắng rồi thở ra khi bác sỹ nói: "Con tốt lắm em à!"...Lòng mẹ rung lên những giai điệu ngân ngaHạnh phúc nhất cuộc đời khi đươc làm mẹDẫu chẳng phải lần đầu tiên mà sao vẫn ngọt ngào lắm nhé!Yêu thương từ khi con chưa cất tiếng khóc chào đời!9 tháng 10 ngày mẹ ru con êm êm lắm vành nôiVà những lời thủ thỉ bên chiếc bụng xinh mỗi tốiCon có biết con là cả trời yêu thương của mẹ cha đến vậy!Dẫu nói ngàn lời cũng không hết được đâu con.....Trang nhật ký mẹ viết mãi mà vẫn còn....Những câu chuyện mẹ ghi lại để sau này con biếtDẫu năm tháng vẫn cứ trôi qua mải miếtHạnh phúc nhất cuộc đời là bên mẹ có con!....Yêu thương Puppy vô vàn!
#474: Nguyễn Thị Thanh Vân

CẢM ƠN VÌ CON ĐÃ CHỌN MẸ LÀ MẸ CỦA CON

Trước đây mẹ chưa từng nghĩ mình sẽ hay mong muốn được trở thành một người mẹ. Bởi vì mẹ yêu thích tự do, thích được làm việc hăng say, thích được đi đây đi đó một mình. Khi mẹ biết mình đang mang thai tháng thứ 3, mẹ đã shock, mẹ bối rối không biết phải làm gì. Những ngày tháng ấy mẹ bắt đầu trở nên trầm cảm, hay khóc nhè và dễ tổn thương lắm. Mẹ đã phải đấu tranh tâm lý rất nhiều, dùng nhiều biện pháp thư giãn để con được phát triển khỏe mạnh. Lúc đó đúng là khoảng thời gian khủng hoảng nhất của mẹ với nhiều âu lo, với nhiều hoang mang và nó buộc mẹ phải lựa chọn. Mẹ đã quyết định từ bỏ nhiều thứ để chọn Con bởi có một người đã nói với mẹ rằng: " Dù khó khăn đến mấy chị cũng đừng từ bỏ đứa bé, khó khăn càng lớn thì đằng sau nó ánh bình minh càng rực rỡ, biết đâu sau này đứa bé lại chính là thành công tuyệt vời nhất của chị." Bầu tháng thứ 9 mẹ vẫn tự mình đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, lúc rảnh thì ngồi học và đọc sách để con cũng được hình thành thói quen đó trong bụng mẹ. Rồi ngày đó cũng đến, mẹ ung dung đến bệnh viện. Mẹ đã đăng ký ở bệnh viện tốt, bên cạnh mẹ luôn túc trực bác sỹ, ý tá, hộ sinh, bác sỹ sơ sinh, phải có đến 6-7 người có mặt ở đó để giúp mẹ con mình vượt cạn con ạ. Ôm con trong tay, bụng mẹ nhẹ bẫng đi thở phào, cuối cùng cũng được thấy mặt con rồi, ôi con đáng yêu quá! Cậu bé của mẹ, con xinh xắn như một thiên thần vậy. 6 tháng qua dù có mệt mỏi nhưng con mang đến cho mẹ rất nhiều niềm vui và hạnh phúc. Mọi khó khăn lúc mang bầu đều tan biến, giờ đây nhìn con yêu, tiếng con cười giòn tan, mẹ nhận ra rằng ý nghĩa cuộc đời mẹ là chăm sóc con, nuôi nấng con trưởng thành. Có một người Nhật kể với mẹ rằng, bên Nhật có 1 cậu bé mới 6 tuổi nhưng nhớ hết ký ức từ kiếp trước. Cậu bé ấy đã xuất bản 1 cuốn sách nói rằng, những đứa trẻ chọn người sinh ra chúng. Thế nên cảm ơn con. Cảm ơn con đã chọn mẹ là mẹ của con. Mẹ sẽ cố gắng để con thấy rằng con chọn mẹ là mẹ của con là một điều đúng đắn. Từ bây giờ mẹ con mình sẽ cùng nhau du lịch, cùng nhau học tập, và sống vui vẻ con nhé.
#473: Đặng Minh Thảo
Tìm kiếm